Đạo hôn nhân - Võ Minh Sử
New Space - New Life

Đạo hôn nhân

Một người đàn ông kết hôn với một phụ nữ sinh đẹp. Anh yêu cô rất nhiều. Một ngày cô phát hiện mình bị ung thư da. Nhan sắc cô cũng vì đó mà ngày một tàn phai. Biến cố một lần nữa lại đổ ập xuống hạnh phúc nhỏ nhoi ấy khi ngày nọ người chồng phải đi công tác. Trên đường trở về từ chuyến công tác anh xảy ra tai nạn và đôi mắt không còn nhìn thấy gì nữa. Tuy vậy hôn nhân của họ cũng không có nhiều thay đổi. Thời gian trôi mau sắc vóc cô ngày thêm tàn tạ. Người chồng mù không nhận ra điều này nên không hề có bất kỳ sự khác lạ nào trong cách cử xử. Anh vẫn rất yêu cô và cô cũng rất yêu anh.

Ngày cô mất anh đau đớn tột cùng. Sau khi lo xông hậu sự cho cô thì cũng là lúc anh muốn nói lời từ biệt những người quen để rời khỏi ngôi làng nhiều kỷ niệm buồn ấy.

Ngày anh đi một người hàng xóm ra tiễn và có đôi lời tâm sự, “Anh làm sao có thể tự mình đi lại chứ? Thời gian qua cũng là do cô ấy lo cho anh mà?” Anh không kìm được cảm xúc “Tôi không có mù. Tôi chỉ đóng kịch thôi. Tôi chứng kiến sự xấu xí kia đã làm cô ấy sống không bằng chết. Cô ấy là một người vợ tốt, rất tốt. Tôi chỉ muốn cô ấy được hạnh phúc ngày nào hay ngày ấy trước lúc rời xa tôi.”

Cuộc đời đôi lúc phải vậy và nên như vậy. Hôn nhân không nhất thiết phải lúc nào cũng trợn mắt nhìn nhau, giả câm giả điếc phớt lờ đi những khiếm khuyết của đôi phương để vẹn đôi bề.

Bạn có thấy RĂNG cắn phải LƯỠI không biết bao nhiêu lần nhưng vẫn sống chung trong MIỆNG. Đó chính là đạo lý của sự bao dung và tha thứ.

Hai mắt đâu nhìn thấy nhau nhưng cùng nhau mới nhìn rõ mọi vật, chớp mắt cùng nhau, khóc cùng nhau. Đó chính là triết lý của sự hòa hợp, đạo tương đồng.

Facebook Comments

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *