Tản mạn mùa trung thu 2019 - Võ Minh Sử
New Space - New Life

Tản mạn mùa trung thu 2019

Anh: Mày có làm trung thu cho mấy đứa nhỏ không, không thì tự mình tao làm cũng được.

Tôi: Thôi đơn giản mua vài món cho tụi nó chơi được rồi anh, bày ra lại lắm chuyện.

Anh: Tụi mình ăn nhậu bao nhiêu cũng hết, tụi nó mỗi năm có một ngày thì phải làm cho ra trò chứ.

Tôi: Thôi vậy anh chủ trì đi em phụ cho.

Mấy dịp lễ lộc quan trọng trong năm anh đều hăm hở như ngày cưới của mình nào vận động, khuyên nhủ các kiểu cốt yếu cũng để mọi người gắn kết và vui vẻ.

Nào nhạc, nào đèn trang trí có làm mấy thì cũng một ngày hôm sau lại phải gỡ xuống đúng không bạn? Nhưng có một thứ dù có qua bao ngày cũng không thể tháo xuống được chính là cái tâm biết sống vì người khác – dám hy sinh.

Anh là người hàng xóm của tôi, dẫu chỉ là một người làm công ăn lương bình thường, vất vả lắm nhưng chưa thấy anh tiêu cực bao giờ cho dù là một câu nói than vãn.

Sống chung một xóm thì người qua kẻ lại làm sao tránh được việc xì xầm to nhỏ rồi cự cãi nọ kia. Người ta nói anh nhiều lắm chứ, nói anh bao đồng, lắm chuyện, cứ để nhà ai người nấy sống không phải tốt hơn sao!

Nhiều lần tâm sự anh hay nói sống được bao năm mà cứ phải để bụng chi cho nó trương sình. Mình cứ hết lòng hết sức miễn đừng đụng chạm đến ai, lấy niềm vui chung là được rồi. Lời qua tiếng lại cũng chẳng ai cho ai đồng nào, xiên xảo nhau cũng chẳng tăng lên ký nào, thôi thì cứ mở miệng chào nhau một tiếng mấy khi gặp mặt, hú hí nhau vài ly mấy khi hữu sự có phải nhẹ nhàng hơn không.

Bên cạnh anh khiến người khác cũng vui lây bởi cái tính hồ hởi, sảng khoái, có sao nói vậy. Tôi đã học được rất nhiều bài học làm người từ con người này trong cách đối nhân xử thế. Cửa rào là của bạn, quyết định mở hay không là của bạn nhưng có một điều một khi quyết định đóng là bạn vô tình nhốt chặt trái tim mình khiến nó đóng băng và thôi không còn cảm xúc.

Quyết định lựa chọn lối sống vì cộng đồng, vì người khác không hề đơn giản. Nó không đồng nghĩa với việc bạn cứ nhặng xị, bon chen vào đời sống cá nhân của người khác mà dùng cái tâm để nói chuyện và một trái tim đủ ấm để chan hòa hết thảy sự khác biệt.

Hôm ấy để ý thấy một vài gia đình không tham gia, con họ đứng ngó từ xa mấy đứa nhỏ đang vui đùa ca hát mà thật sự bản thân không biết nói gì và không hiểu ba mẹ tụi nó đang nghĩ gì. Cuộc sống mỗi người một hoàn cảnh nhưng tuổi thơ đâu có nhiều cơ hội quay lại và chỉ tiếc một nỗi nhiều người lớn đã dùng hoàn cảnh của mình để đánh đổi lấy cái sự “yên ắng” trong ký ức tuổi thơ tụi nhỏ.

Một lần nữa cám ơn anh đã mang lại tiếng cười nói vui vẻ của lũ trẻ con trong xóm và người lớn cũng nhờ đó mà xích lại gần hơn.

Thiết nghĩ giữa đất thị thành chộn rộn cũng cần lắm những con người “bao đồng” như anh.

Facebook Comments

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *