Don’t be formalistic! - Võ Minh Sử
dont-be-formalistic!
New You - New Life

Don’t be formalistic!

Don’t be formalistic!
Một lần mình có đặt online hai cái quần short để mặc ở nhà cho thoải mái và lúc nhận hàng thì cảm thấy rất ưng ý, mọi thứ ok. Sau một tuần sử dụng thì thứ không ok bắt đầu xuất hiện khi chất vải dày trở nên quá nóng và đương nhiên cực kỳ không thoáng khí và rất khó chịu.
Mình xin phép đẩy câu chuyện đi xa hơn một chút nhé. Bạn dễ dàng nhận ra Sài gòn có bao nhiêu khu phố thì cứ như tất cả đều là khu phố văn hóa. Nhìn ngoài mặt rất văn mình và đẹp mã nhưng mình chỉ thắc mắc nếu tất cả đều là văn hóa thì cớ gì phải ghi Khu phố văn hóa cho tất cả, bởi chí ít thì cũng nên có một vài cái Khu phố không/chưa văn hóa để người khác nhìn vào còn biết được: À ra là Văn hóa là cái mục tiêu để những khu phố chưa được còn noi theo. Đằng này câu chuyện Văn hóa chỉ khiến cho những con người sống trong đó cảm thấy khó chịu vì còn quá nhiều thứ không/chưa văn hóa.
Mình lại xin phép dẫn câu chuyện đi xa, xa hơn nữa nhé. Có ông bố bà mẹ nào mà không thương con, lo cho con từng ly từng tý với mong muốn tụi nó chí ít tốt hơn mình bây giờ. Một trong những điều mà nhiều bậc phụ huynh lo lắng nhiều là việc học của con bởi đây là cứu cánh sau cùng để con lên một tầm cao mới. Lo lắng đến mức ám ảnh, mất ăn mất ngủ cũng chỉ để có thêm con chữ hay từng điểm số trên cái hành trình gian nan ấy. Cái “nghề” làm cha mẹ ấy vậy lại lắm nhọc nhằn, đôi khi khó hiểu bởi con học dốt thì lo nhưng khi con học giỏi thì lo lại càng lo.
Bạn hãy dành chút thời gian mà suy ngẫm về câu chuyện bên dưới khi đó không còn là chuyện của riêng ai khi chủ nghĩa trọng hình thức đang ăn mòn vào tận sâu trong tim óc đến nỗi người trong cuộc biết nó tốt đó nhưng lại cảm thấy cực kỳ không thoải mái như hai câu chuyện ở trên.

NGẪM 1/6: BUỒN VÌ CÓ CON HỌC GIỎI
(Tâm sự của bố 2 con giỏi xuất sắc)

Sáng uống cafe gặp lại ông bạn hơn tuổi, có 2 đứa con đứa học lớp 6 đứa lớp 8, đang ngồi nhả khói thuốc gương mặt thẩn thờ buồn rười rượi. Mình mới bắt chuyện: Có vấn đề gì mà trầm tư vậy anh? Vợ bỏ hả?
– Không! Vợ bỏ thì anh đã mở tiệc chiêu đãi hai chục mâm ở Hải Phương và vi vu ở Caribe với cô nhân tình Nông Thôn có nụ cười Đô Thị mới quen rồi.
– Haha, vậy có chuyện chi mà bác trầm tư thế?
– Anh buồn chuyện học của 2 đứa con.
– Bộ 2 đứa học hành sa sút lắm hay sao mà Bác buồn?

– Không! Đứa 9,3 đứa 9,6 cả hai đều học sinh suất sắc cả năm.
– Trời, 2 cháu học hành giỏi thế mà Sao Bác buồn? Sao ko dẫn 2 đứa và chị đi ăn mừng rồi đi du lịch giống người ta đi?
Ảnh làm một hơi: Không đâu, lớp sĩ số 38 đứa, thì hết 36 đứa học sinh giỏi toàn diện rồi, chỉ có 2 đứa học sinh khá! Mà trong trường từ khối 6 đến khối 9, mấy chục lớp, lớp nào cũng vậy mới ghê! Có gì đâu tự hào. Trong khi thời anh em mình cách đây 2 mấy năm, kiếm được trong lớp 2-3 đứa giỏi, 2-3 đứa khá đã là siêu lắm rồi!
Mình ngắt lời: Chắc bọn trẻ giờ ăn uống đầy đủ nên học hành giỏi dang hơn thời anh em mình thôi!
– Không đâu! Chính 2 đứa học sinh khá kia mới làm tao phải suy nghĩ mấy ngày nay. Mà không phải riêng tao, mấy anh chị phụ huynh chung lớp hôm đi họp cuối năm cũng thấy vậy, cũng thấy nhoi nhói ở trong lòng.
– Sao vậy anh?
– Hôm cuối năm đi họp, rồi hôm liên hoan tổng kết lớp với các cháu, cô giáo có nhắc nhở anh chị phụ huynh của 2 cháu học sinh khá là phải quan tâm đến các cháu nhiều hơn nữa để sang năm các cháu học giỏi hơn để đạt danh hiệu học sinh giỏi! Một trong 2 ông bố đứng dậy khiêm tốn cảm ơn cô giáo và nhà trường đã quan tâm và tạo điều kiện cho 2 cháu…Nhưng lại chẳng hề có thái độ e ngại hay xấu hổ trước 36 bậc phụ huynh kia. Mà ông ấy còn cảm thấy vui và cười bí hiểm mới lạ!
Đến lúc ra về hỏi thăm mới biết, 2 ông bố này đều là 2 doanh nhân rất thành đạt ở Vũng Tàu mình, mới bốn mấy tuổi, mà một ông là chủ của chuỗi nhà hàng khách sạn có tiếng. Một ông kinh doanh xăng dầu và tàu dịch vụ! Lúc về lại còn có tài xế đưa rước bằng xe hơi xịn, cái gì mẹc mẹc gì đó chắc tầm vài tỷ! Đặc biệt. 2 thằng con học sinh khá này tao nhìn mặt lại rất dễ thương, thông minh, to khoẻ, khôi ngô tuấn tú. 2 thằng này lớn lên không thành công mới lạ. Đã vậy, nghe mấy người nói, 2 thằng này ngoài học thêm tiếng anh, với chơi thể thao, bố mẹ nó chả cho học thêm gì hết, chắc vậy mà bị học sinh khá!
– Mình lại ngắt lời: trời! Bố mẹ nó giờ khá vậy, trách gì bọn nó sau này nối nghiệp mà không khá!
– Không đâu. Tao cảm thấy nét tự tin trên gương mặt ba nó, và chắc chắn cách dạy con và giáo dục của bố mẹ nó rất hay. Nhìn lại mấy chục vị phụ huynh có con học sinh giỏi ở đây, đa số là dân lao động, hoặc nhân viên bình thường, một số còn lo bữa ăn từng ngày…

– Ảnh nói mà mắt ngấn lệ: “Tao không biết bây giờ có nên tự hào vì mình nghèo mà con cái học giỏi nữa không! Bởi vì đầy thằng học giỏi mà ra đời cũng vẫn nghèo như thường.

Facebook Comments

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *