Viết cho người đàn ông trưởng thành - Võ Minh Sử
New Space - New Life

Viết cho người đàn ông trưởng thành

Ngày anh đưa người yêu về ra mắt gia đình cũng là ngày anh nhận thấy trách nhiệm của một người đàn ông trưởng thành đang đè nặng trên vai.
Dù muốn hay không chúng ta phải chấp nhận qui luật bất thành văn: yêu một người nhưng cưới cả họ. Không dừng lại ở tình cảm ái ân nam nữ, thay vào đó là cả một mối ràng buộc mà từng con người trong mỗi mắt xích của cái vòng lẩn quẩn ấy phải biết cách sống với nhau sao cho thỏa lòng.
Ngôi nhà ba gian kiểu cũ cũng không thể sáng hơn lên với chiếc váy trắng cô người yêu đang mặt trên người trên tay lỉnh kĩnh những quà cáp đắt tiền. Cha anh không nói gì nhưng riêng mẹ anh thì không thích hiện rõ ra cả mặt. Không khí gia đình chùn lại. Anh không biết lý do, cô người yêu thì càng không rõ bởi cô có hiểu chi đâu ngoại trừ đó chẳng qua là một phép lịch sự cô phải viếng thăm và ra mắt họ hàng nên luôn giữ kín kẽ.
Cô từ tốn dạ thưa, nói năng nhỏ nhẹ, đi đứng khẽ khàng nhưng cũng không tránh được lời lẽ khó nghe từ người mà biết đâu chừng sẽ là mẹ chồng tương lai của mình. Không phải nhà mình nên cái gì cô cũng xin phép, không dám tự tiện nhưng thế thì lại thành ra người ngớ ngẩn, tí việc cũng hỏi xin.
Nhặt bó rau cũng quá tay, đun có nồi nước thôi cũng là quá lửa. Cô còn trẻ sao biết được việc khấn hương cúng bái, sao biết được ai sẽ đến nhà mà lúc nào cũng tươm tất áo khăn, biết được ai thích mặn-nhạt ra sao mà nêm cho phải đũa.
Đâu phải anh không nhận ra yêu và quyết định đi đến hôn nhân không còn là chuyện của hai người. Biết vậy, nhưng sao cái khoảng cách thế hệ này lớn quá nên bất chợt anh thoáng mông lung. Từ bỏ đồng nghĩa bản thân chấp nhận đầu hàng, mà tiếp tục thì thời gian không cho phép. Thi thoảng mới gặp gỡ nhau vài lần, lâu ngày cảm tình gia đình cũng trở nên phai nhạt. Anh muốn có cho mình một gia đình nhỏ nhưng gia đình lớn cũng phải sao cho vẹn tròn sau trước bởi người ngoài không biết họ nhìn vào khéo họ nghĩ anh vì tình cảm cá nhân mà bất chấp thì cũng chẳng hay ho gì.
Hôn nhân chưa bao giờ là chấm hết mà chỉ mới ở vạch xuất phát mà thôi. Một người đàn ông trưởng thành phải nên học cách dung hòa cho tất cả, biết đặt suy nghĩ người khác lên trên cảm tình cá nhân. Anh bộc trực quá dễ sinh hiềm khích, nhỏ nhen quá dễ sinh bất hòa, khoan dung quá dễ sinh thờ ơ, thiếu chính chắn. Nếu ngay cả khi bạn không thể quyết định mọi việc thì đừng ngại để người phụ nữ của mình lên tiếng. Họ cần có tiếng nói. Bạn trưởng thành là khi bạn cho phép người khác cũng trưởng thành. Đàn ông hay có thói quen tự cho mình đầu tàu, cứ ôm hết vào mình dẫu biết rằng không thể.
Bạn cố giải thích cho hai ông bà là cô ấy mới xứng đáng như thế nào với bạn, chỉ có cô ấy chứ không một ai khác. Vậy là bạn chưa trưởng thành rồi. Cha mẹ bạn đâu có ngồi chung mâm, nói cùng thứ tiếng với bạn. Điều duy nhất bạn cần làm là hãy để họ cảm được mối quan hệ giữa hai người là không thể thay thế, sinh ra để là của nhau. Muốn làm được như vậy trách nhiệm của bạn – người đàn ông trưởng thành là rất lớn: hãy để nửa kia của bạn là người đầu tiên cảm nhận sự quyết đoán và chính trực toát ra từ phía bạn rồi cả hai cùng nhau lan tỏa cảm xúc yêu thương, chân thành sang người khác.

 

Facebook Comments

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *